Lục quân Mỹ đã lựa chọn hai nhóm Boeing-Anduril và Lockheed Martin bước vào giai đoạn 2 của chương trình cạnh tranh phát triển tên lửa đánh chặn thứ hai thuộc hệ thống IFPC Increment 2. Mục tiêu là phát triển một loại tên lửa đánh chặn tầm trung có kích thước gọn, đủ khả năng đối phó tên lửa hành trình bay thấp và máy bay không người lái (UAV), trong khi vẫn duy trì cơ số đạn lớn trên bệ phóng và giảm phụ thuộc vào các loại tên lửa phòng không đắt tiền.
Tên lửa đánh chặn thứ hai trong tương lai được thiết kế để bổ sung cho hệ thống Enduring Shield hiện sử dụng tên lửa AIM-9X. Vũ khí mới sẽ có vùng tác chiến rộng hơn, đủ sức đối phó các mối đe dọa trên không có tốc độ cao và yêu cầu đánh chặn phức tạp, đồng thời vẫn bảo đảm bệ phóng mang được nhiều tên lửa ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trong giai đoạn tiếp theo, Boeing-Anduril và Lockheed Martin sẽ tiếp tục cạnh tranh thông qua quá trình hoàn thiện thiết kế, tích hợp và trình diễn công nghệ. Lục quân Mỹ sẽ đánh giá đồng thời hiệu năng, khả năng mở rộng quy mô sản xuất và chi phí nhằm phục vụ mô hình phòng thủ nhiều lớp cho các căn cứ.
Yêu cầu đối với tên lửa mới phản ánh sự thay đổi lớn hơn trong môi trường tác chiến mà quân đội Mỹ đang phải đối mặt. Cấu hình đầu tiên của IFPC Increment 2 sử dụng tên lửa AIM-9X Sidewinder trên bệ phóng Enduring Shield, song Lục quân Mỹ từ lâu đã tìm kiếm loại tên lửa đánh chặn thứ hai có vùng tác chiến rộng để xử lý những mục tiêu khó, trong đó có tên lửa hành trình bay thấp và các mối đe dọa tốc độ cao.
Mục tiêu không đơn thuần là bổ sung thêm một loại tên lửa. Lục quân Mỹ muốn cung cấp cho chỉ huy thêm phương án đánh chặn đối với những mục tiêu nằm ngoài vùng tác chiến tối ưu của các loại vũ khí phòng thủ điểm, qua đó hạn chế việc phải thường xuyên sử dụng các tên lửa phòng không tầng cao có giá thành đắt hơn.
Boeing cho biết, phương án của hãng kết hợp công nghệ đầu dò do Boeing phát triển, thân tên lửa nhỏ gọn, động cơ rocket nhiên liệu rắn do Anduril Rocket Motor Systems cung cấp và kiến trúc hệ thống mở mô-đun.
Boeing chưa tiết lộ tầm bắn, tốc độ hay cấu hình đầu đạn của tên lửa. Thay vào đó, hãng nhấn mạnh thiết kế mới hướng tới sự cân bằng giữa vùng phòng thủ rộng hơn và khả năng duy trì cơ số đạn đủ lớn để thực hiện nhiều đợt đánh chặn liên tiếp. Đây là yếu tố đặc biệt quan trọng đối với các căn cứ có nguy cơ phải hứng chịu những đợt tấn công kéo dài hoặc phối hợp từ nhiều hướng.
Kích thước nhỏ gọn là một trong những yêu cầu cốt lõi của Lục quân Mỹ. Ở cấu hình hiện tại, Enduring Shield có thể mang ba cụm, mỗi cụm 6 tên lửa AIM-9X, tương đương tổng cộng 18 tên lửa sẵn sàng khai hỏa.
Theo các thông tin được công bố, Lục quân Mỹ từng xem xét yêu cầu về hiệu năng tiệm cận AIM-120D, nhưng đồng thời muốn tránh tình trạng giảm số lượng đạn sẵn sàng chiến đấu nếu phải sử dụng một loại tên lửa có kích thước lớn hơn đáng kể. Điều này đặt ra bài toán thiết kế phức tạp, buộc nhà phát triển phải cân bằng giữa năng lực động cơ, hiệu suất đầu dò, cự ly đánh chặn và những giới hạn vật lý của bệ phóng.
Thiết kế của Boeing-Anduril còn áp dụng kiến trúc mở, cho phép thay đổi hoặc nâng cấp các thành phần như đầu dò, hệ thống điện tử hàng không và phần mềm mà không phải thiết kế lại toàn bộ tên lửa đánh chặn.