Thứ bảy, 20/06/2026

Chuyện của một phóng viên địa bàn

Từ những cung đường vùng sâu đến các sự kiện xúc tiến thương mại, hành trình làm báo ở địa bàn Tây Nguyên để lại trong tôi nhiều hơn những trang viết hoàn thành.

Chuyện của một phóng viên địa bàn

Đi cùng dòng chảy Công Thương địa phương

Cận kề kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925-21/6/2026), nhiều ký ức nghề nghiệp lại ùa về trong tôi. Nghề báo cho tôi thói quen đo khoảng cách không phải bằng cây số, mà bằng những câu chuyện.

Làm phóng viên địa bàn tỉnh Gia Lai đồng nghĩa với việc luôn sẵn sàng lên đường. Không có khái niệm giờ hành chính hay những lịch trình cố định. Mỗi ngày làm việc có thể bắt đầu từ một cuộc điện thoại của cơ sở, một thông tin nóng từ địa phương hay một nhiệm vụ đột xuất từ tòa soạn.

Già làng chia sẻ với phóng viên Báo Công Thương về những người ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031. Ảnh: Hoàng Phát

Có những chuyến đi hàng trăm cây số chỉ để ghi nhận một sự kiện, gặp một nhân vật hoặc tìm hiểu một câu chuyện đang diễn ra ở cơ sở. Nắng gió, mưa rừng, những cung đường xa hay áp lực thời gian dần trở thành một phần quen thuộc của công việc. Nhưng cũng chính từ những chuyến đi ấy, tôi được gặp gỡ nhiều con người, lắng nghe nhiều câu chuyện và cảm nhận rõ hơn nhịp sống đang chuyển động từng ngày trên vùng đất mình gắn bó.

Bây giờ, khi Gia Lai bước vào giai đoạn phát triển mới sau sáp nhập, địa bàn tác nghiệp của chúng tôi trải dài từ biển lên núi, từ đô thị đến biên giới. Những chuyến xe nối dài hơn, những cuộc hẹn với nhân vật cũng xa hơn.

Là một phóng viên Báo Công Thương, phần lớn những chuyến đi của tôi gắn với hành trình phát triển của doanh nghiệp và ngành Công Thương địa phương.

Có những ngày theo chân doanh nghiệp xuống tận vùng nguyên liệu cà phê, hồ tiêu để tìm hiểu câu chuyện sản xuất. Có những lần đứng giữa dây chuyền chế biến nông sản đang vận hành hết công suất để cảm nhận nhịp chuyển động của nền kinh tế địa phương. Cũng có khi theo đoàn xúc tiến thương mại đến các hội chợ, hội nghị kết nối giao thương để chứng kiến niềm vui của doanh nghiệp khi tìm được đối tác mới.

Tôi còn nhớ cảm giác tự hào mỗi khi nghe doanh nghiệp kể về những lô cà phê đầu tiên xuất sang thị trường châu Âu, những container chanh dây, chuối, sầu riêng rời Tây Nguyên để đến với các thị trường khó tính. Sau những con số xuất khẩu là biết bao nỗ lực của người nông dân, doanh nghiệp và cả hệ thống chính quyền địa phương trong hành trình nâng tầm giá trị nông sản.

Là người làm báo, tôi may mắn được đồng hành cùng hành trình ấy. Không chỉ ghi nhận kết quả, tôi còn được chứng kiến những khó khăn, trăn trở, những lần doanh nghiệp loay hoay tìm đầu ra, tìm thị trường, rồi vỡ òa khi sản phẩm được đón nhận. Chính những câu chuyện đó đã giúp tôi hiểu sâu hơn về sức sống và khát vọng vươn lên của vùng đất đầy nắng gió này.

Nhiều người thường hỏi tôi có sợ không khi một mình chạy xe máy đến những địa phương xa. Có chuyến đi hơn 200 cây số cả đi lẫn về. Mùa khô thì bụi đỏ phủ kín áo quần. Mùa mưa, nhiều đoạn đường trơn trượt đến mức chỉ dám đi từng mét một. Có hôm giữa đường xe chết máy, xung quanh chỉ có rừng và những đồi cây bạt ngàn. Nhưng rồi những khó khăn ấy cũng qua rất nhanh. Bởi mỗi chuyến đi đều mở ra những câu chuyện mới, đặc biệt và rất khác.

Hạnh phúc của phóng viên địa bàn

Tháng 3/2026, khi không khí chuẩn bị cho cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 đang sôi nổi trên cả nước, Ban Biên tập Báo Công Thương liên tục chỉ đạo các phóng viên địa bàn tăng cường bám sát cơ sở, phản ánh công tác chuẩn bị, khí thế của địa phương hướng tới ngày hội lớn của toàn dân.

Là phóng viên phụ trách địa bàn Gia Lai, tôi được giao nhiệm vụ tìm những câu chuyện sinh động từ cơ sở, đặc biệt là ở các xã vùng sâu, vùng đồng bào dân tộc thiểu số.

Chiều hôm trước nhận nhiệm vụ, tối đó tôi tranh thủ liên hệ địa phương, chuẩn bị máy ảnh, sổ ghi chép và lên kế hoạch cho chuyến đi. Sáng sớm hôm sau, khi phố núi Pleiku còn bảng lảng sương, tôi đã khởi hành về xã vùng sâu Ia Phí.

Với người làm báo địa bàn, những chuyến đi như vậy gần như đã trở thành thói quen. Nhưng mỗi lần lên đường vẫn mang theo một cảm giác háo hức rất riêng. Bởi phía sau mỗi cung đường luôn là những câu chuyện mới đang chờ được kể.

Con đường dẫn về Ia Phí hôm ấy ngập nắng tháng Ba. Hai bên đường, những rẫy cà phê đang vào mùa chăm sóc, những khoảng xanh trải dài dưới bầu trời cao nguyên trong vắt.

Tôi không ngờ rằng, chuyến công tác tưởng như bình thường ấy lại để lại trong mình nhiều cảm xúc đến vậy. Điều tôi mang về không chỉ là những ghi chép phục vụ bài viết tuyên truyền về công tác chuẩn bị bầu cử, mà còn là ký ức đẹp về sự chân thành của các già làng và người dân nơi đây.

Khi biết có phóng viên đến đưa tin về ngày bầu cử, các già làng chủ động tìm gặp, hỏi han rồi nhiệt tình dẫn đường. Người chỉ địa điểm bỏ phiếu này, người giới thiệu nhân vật kia. Có già làng còn tình nguyện dẫn tôi đến những thôn làng xa hơn để ghi nhận đầy đủ không khí ngày hội.

Cả ngày hôm ấy, tôi gần như không có thời gian nghỉ. Hết ghi hình, chụp ảnh lại ghi chép, phỏng vấn. Từ điểm bỏ phiếu này sang điểm bỏ phiếu khác.

Đến giữa trưa mới chợt nhận ra bụng đã đói cồn cào. Có lẽ nhìn thấy vẻ mệt mỏi của cô phóng viên, một già làng cười hiền rồi bảo:“Đi làm từ sáng giờ rồi, vào nhà ăn cơm đã”.

Đó là một căn nhà sàn đơn sơ nằm giữa buôn làng. Bữa cơm chẳng có gì cầu kỳ. Chỉ là những món ăn quen thuộc của bà con nơi đây. Vậy mà đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ hương vị của bữa cơm ấy. Không phải vì món ăn ngon đặc biệt. Mà bởi trong từng lời hỏi han, từng ánh mắt, từng cử chỉ đều chứa đựng sự chân thành.

Họ hỏi tôi đi đường có mệt không. Họ hỏi làm báo có vất vả không. Họ bảo con gái đi xa một mình phải giữ gìn sức khỏe. Những lời nói giản dị ấy khiến tôi thấy mình không còn là người xa lạ.

Có lẽ đó chính là món quà đẹp nhất mà nghề báo đã mang lại cho tôi trong suốt những năm tháng làm nghề: được đi, được gặp và được giữ lại trong tim những nghĩa tình bình dị của người dân trên khắp những nẻo đường đại ngàn.

Từ những phường trung tâm nhộn nhịp đến xã miền núi biên giới, những phóng viên địa bàn đang âm thầm giữ nhịp kết nối giữa chính quyền với người dân. Họ không chỉ viết tin bài mà còn ứng dụng mạnh mẽ các công cụ số, đưa thông tin bằng nhiều hình thức đến với người dân trên địa bàn.
TheoBáo Công Thương

Bạn thấy bài này thế nào?

Phản hồi ẩn danh — chúng tôi không lưu thông tin cá nhân.