Mỹ thử nghiệm HILMARS “nhân 2” hỏa lực
Theo Tạp chí Army Recognition, công ty Lockheed Martin của Mỹ đã thử nghiệm thiết bị phóng Kodiak, có khả năng bắn các loại đạn dược thuộc hệ thống phóng loạt HIMARS và M270 MLRS.
Trong lần thử nghiệm đầu tiên, Kodiak đã phóng một tên lửa huấn luyện tầm ngắn. Mỗi bệ phóng có thể mang tối đa 12 đạn. "Cột mốc này thúc đẩy khái niệm hỏa lực phân tán, được thiết kế để sử dụng dòng pháo phản lực MLRS tại các vị trí mà các bệ phóng chuyên dụng không thể tiếp cận", thông cáo báo chí của Lockheed Martin cho biết.
Lockheed Martin nhấn mạnh rằng Kodiak là một mô-đun di động có thể được triển khai trước đến một khu vực được chỉ định. Điều này cho phép các đơn vị cơ động được giữ lại cho các nhiệm vụ khác. Hơn nữa, việc tăng số lượng vị trí bắn tiềm năng sẽ làm tăng gánh nặng cho hoạt động trinh sát của đối phương.
Vào tháng 6/2026, Lockheed Martin đã công bố hệ thống phóng tên lửa đa nòng HIMARS FLEX mới với khả năng mang gấp đôi lượng đạn dược. Hệ thống này có thể mang theo tên lửa, tên lửa đạn đạo và tên lửa đánh chặn Patriot.
Điểm khác biệt chính đối với phiên bản mới của hệ thống MLRS bánh lốp cơ động cao này là hỏa lực được tăng cường đáng kể, trong khi vẫn giữ nguyên thiết kế cơ bản.
Các nhà thiết kế đã lắp đặt hai thùng chứa vận chuyển và phóng trên khung gầm xe tiêu chuẩn, thay vì chỉ một thùng như trên mẫu M142 cơ sở. Điều này cho phép tăng số lượng tên lửa dẫn đường chính xác GMLRS và ER GMLRS từ 6 lên 12 quả, trong khi cơ số đạn tên lửa chiến thuật ATACMS được tăng lên 2 quả.
Ngoài việc tăng cường khả năng tấn công, nhà sản xuất còn thiết kế nền tảng này với tính linh hoạt cao. Công ty dự định tích hợp các thùng chứa 8 tên lửa đất đối không PAC-3 MSE, loại đạn đánh chặn được sử dụng rộng rãi trong các hệ thống phòng không và phòng thủ tên lửa Patriot, lên bệ phóng HIMARS tiêu chuẩn.
Bước này sẽ biến MLRS thành một yếu tố có tính cơ động cao trong hệ thống phòng không. Việc sử dụng một khung gầm bánh lốp duy nhất cho cả nhiệm vụ tấn công và phòng thủ sẽ đơn giản hóa đáng kể công tác hậu cần, tăng khả năng sống sót của kíp lái trên chiến trường và mở rộng các kịch bản chiến thuật sử dụng hệ thống này trong các quân đội phương Tây.
Ukraine trang bị ‘bản sao’ của UAV Geran
Theo trang Telegram “Trung tâm Phân tích Chiến lược và Công nghệ”, Kiev đã nắm vững công nghệ sản xuất UAV tự sát MICH 2000, có hình dáng tương tự như Geran-2 của Nga và Shahed-136 của Iran.
MICH là phiên bản cải tiến của máy bay không người lái ZTK-150 từ ZTK Drones. UAV sử dụng động cơ đốt trong này có cánh tam giác và cánh phụ.
Trước đó, UAV tự sát MICH 2000 đã được sử dụng rải rác từ mùa thu năm 2024 và con số này tăng đột biến từ giữa năm 2026. MICH 2000 phiên bản mới nhất có tầm hoạt động lên đến 2.000 km. Chúng mang đầu đạn nặng từ 25 đến 60 kg. Theo nhiều nguồn tin, Ukraine có thể chế tạo tới 6.000 chiếc MICH 2000/năm
Hồi tháng 4/2026, kênh Military Chronicle đưa tin rằng Kiev có trong tay một số UAV Geran còn nguyên vẹn. Điều này là do thân UAV có cấu tạo chắc chắn, có thể chịu được va đập khi rơi từ độ cao lớn.
Belarus trang bị hệ thống chống UAV mới
Lực lượng vũ trang Belarus đã đưa vào trang bị hệ thống "Stena" để đối phó với các dòng UAV cỡ nhỏ và bay thấp.
Ủy ban Công nghiệp Quốc phòng Belarus thông tin, giải pháp chống máy bay không người lái của AGAT Control Systems được thiết kế để chống lại các mục tiêu trên không ở độ cao thấp và cực thấp. Hệ thống này có thể bảo vệ các cơ sở hạ tầng, cũng như các vị trí cố định và di động, khỏi nhiều loại UAV tự sát.
Hệ thống "Stena" dựa trên một trạm làm việc tự động của người vận hành, nhận thông tin từ các hệ thống trinh sát-cảnh giới đồng minh. "Stena" cho phép tích hợp dữ liệu tình báo và tự động phân công mục tiêu giữa các phương tiện tấn công và đánh chặn. Hệ thống được trang bị radar mảng pha có độ nhạy cao.
Radar băng tần X có khả năng phát hiện và theo dõi các mục tiêu tàng hình. Tầm phát hiện UAV cỡ trung bình là 25 km, trong khi UAV cỡ nhỏ có thể được phát hiện ở phạm vi 15 km.
Vào tháng 5/2026, hãng chế tạo RosEl Holding đã phát triển hệ thống SERP-FPV để ngăn chặn các cuộc tấn công bằng thiết bị FPV quy mô lớn. Hệ thống này tạo ra nhiễu sóng làm tê liệt hoạt động của UAV trong phạm vi ngăn chặn.